Friday, 22/01/2021 - 11:05|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường Mầm non Yên Lạc

Thơ, truyện về chủ đề nước và hiện tượng tự nhiên

Thơ, truyện về chủ đề nước và hiện tượng tự nhiên

Thơ, truyện về chủ đề nước và hiện tượng tự nhiên


1.Bài thơ: Cóc kiện trời

Đã lâu không có mưa rơi
Gió thì cuồn cuộn tả tơi rừng dừa
Nắng thiêu nắng đốt đồng trưa
Ruộng khô đất cứng đường bừa khổ trâu
 
Quắt queo nương lúa bãi dâu
Sông sâu trơ đáy lấy đâu nước vào
Thương cây cóc đứng bờ ao
Kiện trời sao chẳng mưa rào đồng ta?
 
Tiếng kêu vọng tới Ngân Hà
Ngọc Hoàng vội phái mưa sa nước về
Muôn loài nhảy múa hả hê
Cóc vui cóc xuống chân đê hẹn hò

 

 
2. Bài thơ: Mùa xuân – Mùa hè

Mùa xuân hoa nở đẹp tươi
Bướm con bướm mẹ ra chơi hoa hồng
Bướm mẹ hút mật đầu bong
Bướm con đùa với nụ hồng đỏ hoe

Vui sao khi chớm vào hè
Xôn xao tiếng sẻ tiếng ve báo mùa
Rộn rang là một cơn mưa
Trên đồng bông lúa cũng vừa uốn câu.

                                       Trần Đăng Khoa

 



3. Truyện: Nàng tiên mưa
Hôm nay, Vịt con được mẹ cho ra sông tắm mát. Vịt con thích lắm. Những hạt nước bé xíu tinh nghịch rủ nhau trèo lên lưng, lên đầu Vịt con rồi lại lăn xuống mặt nước. Bỗng nhiên, một hạt nước bé xíu chạy đến ghé vào tai Vịt con thì thầm: “Vịt con ơi, chúng tôi sắp xa ban để lên đường làm nhiệm vụ của mình rồi”. Vịt con ngơ ngác nhìn những hạt nước biến thành hơi bốc lên trời như những nàng tiên tuyệt diệu.

Ông Mặt Trời càng lúc càng tươi, ánh nắng gay gắt hơn.
À, thì ra ánh nắng của ông Mặt Trời đã chiếu xuống mặt nước làm những hạt nước bốc thành hơi, nhưng hơi nước bốc lên trời để làm gì? – Vịt con vừa bơi vừa nghĩ.
Buổi chiều, những đám mây đen kéo về che lấp cả một khoảng trời rộng lớn. Từ trong đám mây, những giọng nói quen thuộc cất lên:

- Vịt con ơi, có thấy chúng mình không? Chúng mình là những giọt nước bé xíu từ sông, từ biển cả đấy!
- Các bạn đang ở đâu? – Vịt con trả lời.
- Chúng tôi ở trên những đám mây đen nặng trĩu này.
- Vậy các bạn có xuống mặt đất và trở lại thành những hạt nước bé xíu được nữa không? – Vịt con hỏi.
- Có chứ! Chúng tôi sắp gặp Vịt con để đùa nghịch rồi đấy.

Giữa lúc đó, chị Gió ào tới làm những chiếc lá vàng rơi đầy một góc sân nhà Vịt con, những tia chớp ngang bầu trời loé lên. Thế là trận mưa rào chiều nay đã đổ xuống. Lộp bộp! Lộp bộp! Âm thanh vang lên như bản nhạc giao mùa. Vịt con ngắm nhìn và cảm thấy thích thú.
Cơn mưa rào ngớt dần, bầu trời sáng hẳn ra. Những đám mây đen biến đâu mất. Vịt con lạch bạch chạy ra luống rau mới được trồng hôm trước: “Ôi chao! Sao những ngọn rau mơn mởn lạ lùng, những chồi non vừa mới nhú. Trên ngọn rau xanh, những giọt nước bé xíu e ấp trong sáng như những ngôi sao lấp lánh giữa bầu trời xanh”. Vịt con chạy ào tới, dang đôi tay nâng niu những giọt nước. Vịt con thì thầm: “Sao các bạn lại trở thành mưa thế?”

- Vịt con biết không? Hơi nước bốc lên trời tạo thành những đám mây đen. Khi gặp không khí lạnh, những đám mây tụ lại rơi xuống mặt đất thành mưa, và chúng tôi lại trở thành những hạt nước bé xíu đấy!
- Ôi hay quá! – Vịt con reo lên – Vậy thì từ nay, Vịt con không gọi các bạn là những hạt mưa bé xíu nữa đâu mà sẽ gọi các bạn bằng cái tên thật dễ mến: Nàng tiên Mưa. Các bạn có thích không?
Các nàng tiên Mưa khoái chí, cười rung cả luống rau rồi tí tách rơi xuống. Chúng hợp với nhau thành một dòng suối trong vắt, mát lạnh. Vịt con soi bóng mình dưới nước. Dòng suối chở Vịt con ra cái ao trước nhà. Vịt con lại say sưa chơi cùng các nàng tiên Mưa.

Thơ, truyện về chủ đề động vật 


Bài thơ: Rong và cá


Có cô rong xanh 
Đẹp như tơ nhuộm 
Giữa hồ nước trong 
Nhẹ nhàng uốn lượn 

Một đàn cá nhỏ 
Đuôi xanh, đuôi hồng 
Quanh cô rong đẹp 
Múa làm văn công.

8. Bài thơ: Kiến tha mồi
               Con Kiến trẻ xíu                   
                Kéo đi từng đàn                   
                Tha nồi mê mải                    
        Chất đầy từng gian      

Kiến đi trật tự
           Chẳng hề giành nhau
   Mỗi khi gặp bạn
          Kiến chạm đầu chào

 




Truyện: Gà trống và vịt bầu.

Gà Trống và Vịt Bầu là đôi bạn rất thân. Gà Trống tính tình kiêu căng, còn Vịt Bầu thì hiền lành, ngoan ngoãn và tốt bụng.
Một hôm, hai bạn xin phép bố mẹ rủ nhau đi chơi. Bố mẹ của hai bạn dặn rằng: “Các con đi chơi hoặc đi đâu, muốn làm một việc gì đó thì phải suy nghĩ thật kỹ rồi mới làm nhé!”
Hai bạn vừa đi vừa trò chuyện ríu rít. Đến một khúc sông rộng, Vịt Bầu bảo Gà Trống:
-Gà Trống ơi! Phía bên kia sông cảnh đẹp lắm!
Gà Trống nhìn thoáng qua rồi nói với Vịt Bầu:
-Ừ nhỉ! Chúng mình sang bên kia sông chơi đi!
Vịt Bầu nghe Gà Trống nói, chợt nhớ lời mẹ dặn liền suy nghĩ một lúc rồi trả lời:
-Không được đâu Gà Trống ơi! Khúc sông rộng như thế này, mình thì bơi được, còn bạn thì biết làm sao? Bạn
không nhớ lời bố mẹ dặn à?
Vịt Bầu vừa nói dứt lời thì Gà Trống đáp ngay:
-Ôi dào! Cậu biết bơi thì bơi, còn mình biết bay thì bay chứ sao! Bởi vì mình có cánh mà.
Vịt Bầu chưa kịp ngăn bạn thì Gà Trống đã vỗ cánh bay vèo. Nhưng đến giữa sông, Gà Trống nhìn xuống dòng nước đang chảy, chóng mặt và mỏi cánh quá không thể bay được nữa. Gà Trống bị rơi tõm xuống sông.
Gà Trống kêu thất thanh:
-Cứu mình với Vịt Bầu ơi! Cứu mình với!...
Vịt Bầu vội bơi ra giữa dòng để cứu Gà Trống. Nhưng Gà Trống vừa to, vừa uống một bụng nước đầy nên Vịt Bầu chẳng làm sao đưa Gà Trống lên bờ được. Cũng may lúc đó bác Ngỗng Nâu bơi tới và đưa Gà Trống lên bờ.
Được Vịt Bầu và bác Ngỗng Nâu cứu sống, Gà Trống ân hận lắm. Từ đó, Gà Trống bỏ được tính kiêu căng và luôn nhớ lời bố mẹ dặn.

Truyện: Ba con gấu
Đang hái hoa, cô bé Tóc Vàng vội đứng dậy: “Ôi! Trời lại mưa rồi, phải tìm chỗ trú thôi”.
Cô chạy vào một ngôi nhà nhỏ và nhình thấy ba cái bàn và ba cái bát, một cái nhỏ, một cái vừa và một cái to. Cô ngồi xuống và  ăn thức ăn để trong ba cái bát và tự nhủ: “ Ngon tuyệt!”. Cô nhìn xung quanh và nhìn thấy ba cái giường, một cái nhỏ, một cái vừa và một cái to. Cô reo lên sung sướng: “Ôi! Những cái giường mới ấm áp làm sao!”. Cô chọn cái giường lớn nhất để ngủ.
Một lát sau, Gấu bố, Gấu mẹ và Gấu con về đến nhà. Vừa bước vào nhà, Gấu bố giận giữ gầm lên:
-    Có ai đã đến đây thế này?
-    Khi thấy các bát đều hết sạch thức ăn, Gấu mẹ kêu lên:
-    Ai đã ăn hết thức ăn của chúng ta rồi?
Nghe tiếng ồn, cô bé Tóc Vàng choàng tỉnh dậy và kể lại cho gia đìng Gấu biết vì sao cô lại ở trong ngôi nhà này. Nghe xong Gấu Bố, Gấu Mẹ vá Gấu Con mỉm cười và đưa cô về nhà
 Từ hôm ấy cô bé Tóc Vàng trở thành người bạn thân thiết của gia đình Gấu.
Tác giả: admin
Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 54
Hôm qua : 165
Tháng 01 : 3.351
Năm 2021 : 3.351